Trong lần đi Bách Hoa Cốc lần này, Tiêu Thất Nương và Thủy Hạo Nguyệt tự mình hộ tống Thất Nguyệt, đồng thời còn nhờ mấy vị lão tiền bối trên giang hồ giúp đỡ để cùng nhau bảo vệ Thất Nguyệt.
Thất Nguyệt nghĩ bọn họ quá hưng sư động chúng (làm quá),nếu như kẻ thích ăn thịt người muốn cướp cô thì cũng dễ hiểu, một đống thịt này cũng đủ để ăn hai tháng, còn cướp tới làm lô đỉnh thì chỉ có tên đàn ông khẩu vị nặng mới hạ miệng được thôi.
Nhưng vào buổi chiều ba ngày sau khi xuất phát, thật sự có kẻ không mở mắt xuất hiện.
Đó là một buổi chiều mặt trời chói chang, vì không có con ngựa thích hợp nên Thất Nguyệt đành buông tha việc tập cưỡi ngựa, cô không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn ngồi trong xe ngựa.
Thất Nguyệt đói tới mắt nổ đom đóm, dạ dày kêu réo ầm ĩ, phát ra âm thanh to rõ.
- Ta không chịu nổi rồi! Thu Đào, đến giờ ăn chút điểm tâm (đồ ăn lót dạ) rồi!
Thất Nguyệt hữu khí vô lực dùng cái tay như củ cải xoa xoa bao tử của mình, cố gắng trấn an nó nhưng nó lại phát ra âm thanh lớn hơn.
- Tiểu thư, người ráng nhịn thêm chút nữa được không?
Thu Đào nắm chặt tay mình, cổ vũ Thất Nguyệt.
Từ khi Thu Đào bị Thất Nguyệt kéo lên thuyền giặc, Thu Đào bắt đầu xem việc Thất Nguyệt trở thành mục tiêu cuộc dời của mình, nàng ta hận không thể cắt từng khối thịt trên người Thất Nguyệt xuống. Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-tan-cap-thu/2208689/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.