Nghe những lời này, Ngụy Hắc Viễn lập tức ngồi xuống cạnh Cẩm Mộng Ninh, trong lòng tràn ngập niềm hạnh phúc, nhìn thẳng vào mắt cô, nhỏ giọng nói:
- "Anh sẽ chứng minh cho em thấy rằng anh yêu em đến nhường nào."
- "Ngụy Hắc Viễn, anh đừng nói những lời lẽ sến súa trước mặt tôi có được không? Nổi cả da gà đây này."
Cẩm Mộng Ninh xấu hổ mà vỗ mạnh lên vai Ngụy Hắc Viễn vô tình đụng phải vết thương khiến anh khẽ cắn răng chịu đựng cơn đau truyền đến. Một lúc sau, Cẩm Mộng Ninh mới nhận ra mà cảm thấy có lỗi, cô lúng túng, quan tâm hỏi:
- "Tôi...tôi làm đau anh đúng không?"
Nghe đến đây, Ngụy Hắc Viễn lập tức nở nụ cười tươi, nhỏ giọng trấn an đáp:
- "Chỉ cần em lo lắng, cho dù có phải bị đau hơn chăng nữa, anh cũng chấp nhận."
Cẩm Mộng Ninh hoàn toàn bất lực trước tình yêu đến mức ngu muội này của anh mà trở nên im lặng. Liền sau đó, cô cất giọng nói:
- "Anh mau cởi chiếc áo thun đang ôm sát người đi. Bị thương như thế còn cố che giấu. Tôi sẽ giúp anh khử trùng vết thương."
Dứt lời, Cẩm Mộng Ninh rời khỏi giường mà dõng dạc đi tìm hộp sơ cứu. Ngay khi cô quay trở lại giường thì đã thấy Ngụy Hắc Viễn cởi sạch toàn bộ áo quần trên người mà khoe trọn cơ thể rắn rỏi tr.ần trụ.i của mình trước mặt cô. Ngay lập tức, Cẩm Mộng Ninh giật mình đến mức làm rơi cả chiếc hộp sơ cứu đang cầm trên tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-dien-khong-doi-troi-chung/2733215/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.