Một lúc sau, bên trong phòng tắm vang lên giọng hét thất thanh của người đàn ông khiến Cẩm Mộng Ninh hoảng hốt mà lật đật chạy vào bên trong. Ngụy Hắc Viễn cảm nhận rõ âm thanh của tiếng bước chân ngày một gần liền lập tức tỏ vẻ đau nhức, khẽ ôm lấy vai mà rên rỉ:
- "Mộng Ninh, anh sơ ý cử động mạnh khiến vết thương bị đau. Vì thế, em có thể lau người giúp anh không?"
Ánh mắt long lanh khẩn cầu của Ngụy Hắc Viễn khiến Cẩm Mộng Ninh chỉ biết thở dài bất lực. Cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ gần đó, khẽ dùng khăn tẩm nước ấm chậm rãi lau nhẹ lên người anh, miệng lẩm bẩm trách móc:
- "Ngụy Hắc Viễn, anh đâu phải là trẻ con mà sơ hở tỏ ra mè nheo trước mặt tôi chứ? Tôi vốn biết, anh có thể tự mình xử lí những chuyện cỏn con này."
Ngụy Hắc Viễn vẻ mặt tận hưởng. Anh cảm nhận được những đầu ngón tay của người phía sau đang nhẹ nhàng chạm lên tấm lưng vững chãi của mình mà nhếch môi cười đáp:
- "Nhưng anh vẫn thích cảm giác được nũng nịu với em mà thôi."
Nghe đến đây, Cẩm Mộng Ninh khẽ bĩu môi mà nhanh tay lau người anh thật nhanh, sau đó dõng dạc đứng bật dậy, gỏn gọn nói:
- "Nhưng tôi không phải mẹ của anh, cho nên không có nghĩa vụ chăm sóc anh từ những việc nhỏ nhặt như thế này."
- "Đúng. Nhưng em là vợ anh."
- "Chúng ta cưới nhau khi nào?"
Giọng điệu Cẩm Mộng Ninh có phần xéo xắt mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-dien-khong-doi-troi-chung/2733209/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.