Sương đêm vẫn dày đặc trên Ảnh Nguyệt Cốc, nhưng giờ đây nó mang theo mùi đồng, mùi máu và hương linh thảo còn sót lại từ thuốc bôi cho vết thương của Lâm Dực. Hắn ngồi bên bờ suối, tay nắm cây sáo trúc, mắt nhìn vào dòng nước phản chiếu ánh trăng. Mỗi giọt máu rỉ ra trên vai như một tiếng thở dài, nhưng cũng là một lời gọi từ sâu thẳm trong tâm hồn hắn. Trần Dao đứng sau lưng, không dám tiến lại gần, chỉ dám khẽ hỏi:
" Ngươi.... sẽ làm gì bây giờ?"
Lâm Dực nhắm mắt, hơi thở chậm lại. Tiếng sáo trong tay hắn vang lên, không phải âm nhạc, mà là nhịp điệu của máu, những âm thanh hư ảo, thoát ra từ huyết mạch của hắn. Mỗi nốt nhạc hòa vào sương, làm rung chuyển không gian như một lời mời gọi từ cõi tiên cổ.
Dòng suối lặng im, nhưng trên mặt nước dường như phản chiếu cảnh tượng khác. Bóng Lâm Dực không còn đơn giản, mà như trùng điệp, như là hàng trăm hình ảnh của chính hắn hiện ra. Một hình ảnh đỏ rực, một hình ảnh trắng tinh khôi, hai luồng máu đối nghịch trong cơ thể cùng giao nhau, tạo thành luồng sáng lóe lên giữa đêm. Lâm Dực thốt lên, giọng vang như sấm rền:
" Nguyệt Ảnh Nhân nói đúng.... máu trong ta không chỉ là của ta. ta nghe được tiếng họ gọi... họ là những sinh linh chưa từng sinh ra, nhưng đang chờ đợi ta dẫn lối."
Trần Dao giật mình bước tới: " Ta nghe thấy gì đó... tiếng gọi của người phàm, của tiên nhân, hay... của ác quỷ?"
Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-tam-bat-diet/5223126/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.