Linh Hồ Uyển Nhi lập tức nổi giận, chĩa mũi kiếm về phía Linh Hồ Ngọc Nhu: “Linh Hồ Ngọc Nhu cô có ý gì hả? Lẽ nào nhà họ Linh Hồ đều phải nghe theo đại trưởng lão sao? Hay là nói các người định làm phản?”
“Im mồm!”, Linh Hồ Đức Nhân quay đầu lại quát Linh Hồ Ngọc Nhu, khoé miệng cô ta giật giật, vô cùng oán hận, nhưng cũng không dám nói gì nữa.
Chuyện Linh Hồ Uyển Nhi đánh người là thật, nhưng Linh Hồ Ngọc Nhu muốn giao Linh Hồ Uyển Nhi lại cho đại trưởng lão xử lý, thì còn cần phải làm cả một đống giấy tờ.
Dù gì, Linh Hồ Uyển Nhi không đơn giản chỉ đại diện cho một mình cô ta, cô ta là con gái lớn của nhà họ Linh Hồ, và còn là cháu ruột của ông cụ Linh Hồ, dù thế nào cũng không tới lượt đại trưởng lão đứng ra xử lý.
Linh Hồ Đức Nhân nhìn Linh Hồ Uyển Nhi, nghiêm mặt nói: “Cô Uyển Nhi, mời cô tránh ra, hắn ta bắt buộc phải chết, nếu như cô còn cản tôi, Đức Nhân chỉ đành ra tay với cô, đợi sau này về nhà Đức Nhân sẽ thỉnh tội với ông cụ Linh Hồ sau!”
“Đức Nhân, bớt nói mấy lời vô nghĩa đó lại, muốn giết anh ta thì cũng đợi anh ta tỉnh lại rồi hẵng đánh tiếp!”
Mặt Linh Hồ Đức Nhân trở nên cứng nhắc, suýt chút bật cười, Diệp Hạo này lại có giác ngộ trong lúc chiến đấu, đây là tài năng võ thuật nào vậy?
Nếu trong cả vạn điều, ngộ nhỡ anh hiểu ra được điều gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pha-quan-menh/2257234/chuong-1034.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.