Âu Dương Ngọc Quân đột nhiên sắc mặt cũng thay đổi, trên người như có sát ý: “Không sai, chúng ta phải mau chóng quay về. Nếu như chị dâu có chuyện gì, tôi sẽ thiêu huỷ hết cả cái miếu đó!”
Lời của Âu Dương Ngọc Quân khiến tim Zado như đập nhanh một nhịp, thiêu huỷ chùa Đạt Mẫu sao?
Đó là chuyện vô cùng bất kính, trong lòng cậu ta lo lắng, trong lòng vội thay Âu Dương Ngọc Quân xin lỗi Phật, song cậu ta cũng chẳng thể lên tiếng phản bác.
“Hoặc là bọn họ vẫn còn chưa đi xa, chúng ta cứ đi theo dấu chân, có thể sẽ theo kịp bọn họ!”, Âu Dương Ngọc Quân trầm giọng nói.
“Được, mau thu dọn đồ đạc thôi!”
Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn đồ đạc, bắt đầu tìm kiếm theo dấu chân, đi đến được khoảng hai mươi phút thì dấu chân trong tuyết hoàn toàn biến mất.
Vẻ mặt ba người đều vô cùng u ám.
“Dấu chân mất rồi, chúng ta làm sao đây?”, Long Linh lo lắng hỏi.
“Chắc là do đêm qua gió quá lớn đã thổi tuyết phủ trên mặt đất, làm mất dấu chân rồi”, Zado suy đoán nói.
“Khốn nạn, mấy tên hoà thượng này đúng là không phải người. Nếu chúng ta bị mắc kẹt ở đây không thoát ra được thì phải làm sao đây?”, Long Linh bực tức nói.
“Đúng rồi, xem thử la bàn của chúng ta có hoạt động lại chưa…”, Âu Dương Ngọc Quân vội lấy la bàn ra, kim đồng hồ vẫn nhảy loạn xạ, rõ ràng đã bị nhiễu.
“Sao đây? Chúng ta làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pha-quan-menh/2257118/chuong-1092.html