“Diệp Phàm, đợi đấy, tao tin mày chưa chết, còn cả nhà họ Diệp nữa, tao sẽ phải giệt sạch cả nhà chúng mày, để chúng mày nếm mùi đau khổ tột cùng...”
Vừa dứt lời, Lâm Thanh Đế liền nhảy vào trong vại đá, tiếp sau đó những âm thanh thảm thiết vang ra.
Hoa Bà Bà ở bên ngoài tiếp tục thêu nốt hoa bỉ ngạn màu máu.
...
Thành phố Cảng, trong căn biệt thự số một, đèn vẫn còn sáng.
Chuyến đi du lịch bằng xe đạp của Hàn Tại Dần đã kết thúc, ông ta trở về nhà cũng đã được mấy ngày, nhưng vẫn chưa gặp được Hàn Tuyết, gọi điện nhưng máy ngoài vùng phủ sóng.
Vu Hân Tuệ nói Hàn Tuyết ra nước ngoài thương thảo chuyện làm ăn, nhưng ông ta không tin, cho dù là ra nước ngoài, thì cũng không thể nào không gọi được.
Thế nhưng, có chuyện còn phiền phức hơn cả việc này chính là người của nhà họ Hàn tới tìm, và bây giờ đang ngồi trước mặt ông ta.
Đó là Hàn Minh Chung, bố của Hàn Tử Hiên, là anh thứ hai của ông ta, và Hàn Húc Đông, bố của Hàn Bách Hào, anh cả của bọn họ.
Hai người bọn họ đến cùng vì một mục đích, chính là muốn mượn một khoản tiền để cứu Hàn Bách Hào, mà nói chính xác hơn là tráo đổi cho Hàn Bách Hào ra.
Trong thời gian này, Hàn Húc Đông phải chạy đi chạy lại muốn gãy chân, sau nhiều lần kháng cáo, Hàn Bách Hào được miễn án tử hình, nhưng bị kết án tù chung thân.
Tuy được miễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pha-quan-menh/2257101/chuong-1098.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.