Vương Siêu thấy cậu chẳng nói lời nào càng không vui, hơn cả chính là thất vọng, “Vậy không có gì để nói nữa, em tránh ra.”
Tạ Trúc Tinh không tránh, “Ai nói là vì mấy cái này mới chia tay?”
Vương Siêu trừng mắt, “Không phải chính em nói ư? Không cho tui uống rượu, mình thì tự uống nước tiểu mèo, uống xong còn kêu người khác đâm chọc em mắng em bán mông, còn nói em rời khỏi tôi mới có thể dễ sống hơn, lúc đó nói bản thân oan ức như vậy, bây giờ sao lại muốn làm hoà rồi, không oan ức nữa? Giả bộ quên sạch? Họ Tạ, lời nói của em sao chẳng khác gì đánh rắm vậy?”
Không biết Tạ Trúc Tinh nghĩ đến cái gì, ánh mắt sáng lên, “Cho nên anh mới một mình trốn mất hơn nửa tháng, về lâu vậy rồi cũng không để ý tới em?”
Cậu không hề quên từ đầu tới cuối vụ cãi nhau, cũng không phải định giả ngu lừa gạt Vương Siêu, chỉ là cậu cho rằng trong lần cãi nhau ấy, chuyện Vương Siêu lưu ý là nữ minh tinh, là phim điện ảnh và căn nhà.
Cho nên cậu mới giải thích mấy chuyện này.
Nhưng mà thì ra, mấy cái lời gây tổn thương về nữ minh tinh phim điện ảnh gì đó, Vương Siêu có lẽ đều không để ý như cậu nghĩ, thứ Vương Siêu canh cánh nhớ đến trong lòng là cảm nhận của cậu.
Vương Siêu nào biết cậu nghĩ gì, vẫn mạnh miệng, “Ai trốn? Ai trốn hả? Bố đây thấy trời đẹp nên ra ngoài chơi thôi.”
Tâm trạng Tạ Trúc Tinh thay đổi, nhìn gương mặt đen thui của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/peter-pan-va-cinderella/1743686/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.