Tháng tư khắp nhân gian tràn đầy mùi thơm, bóng đêm trong xóm núi lạnh lẽo như nước.
Chồng Diêm Giai Giai cầm áo khoác đi tới, khách khí gật gật đầu với Tạ Trúc Tinh rồi đưa áo cho cô, “Anh nấu nước nóng rồi, em về là có thể ngâm chân.”
Diêm Giai Giai cười khoác áo vào, thì thầm một câu “Coi em là con nít à”, người quản lý kia mỉm cười thiện ý với Tạ Trúc Tinh rồi quay đi, hiển nhiên không hề để tâm tới thân phận bạn trai cũ của cậu.
Tạ Trúc Tinh nói, “Chồng em không tệ, hai người các em rất thích hợp.”
Diêm Giai Giai buồn cười đáp, “Thích hợp cái gì chứ? Lúc anh ấy theo đuổi em, bạn bè của anh ấy ai cũng chửi ảnh là đầu óc bã đậu, sau đấy em nhận lời anh ấy, nhóm mấy người chị em của em cũng đều cho rằng em mu muội, chẳng ai cảm thấy hai đứa em thích hợp, anh là người đầu tiên nói vậy đó.”
Quả thực, nếu không tận mắt gặp được Diêm Giai Giai bây giờ, hai người này đúng là cặp đôi không thích hợp nhất.
Diêm Giai Giai ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, “Sau khi chia tay với anh, có một quãng thời gian rất lâu em luôn luẩn quẩn trong lòng, cảm thấy hối hận, cảm thấy bỏ lỡ anh rồi sẽ không gặp được ai tốt hơn anh. Chồng em theo đuổi em, em có hơi động lòng, có điều vẫn không nhịn được mà so sánh anh ấy với anh, luôn cảm thấy anh ấy thua kém anh một chút. Sau đó vào cái hôm Leo đến tìm đưa nhẫn cho em, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/peter-pan-va-cinderella/1743675/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.