*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trên đường về đổi thành Tạ Trúc Tinh lái xe, Vương Siêu ngồi ghế phó lái hí ha hí hửng rung đùi đắc ý.
Tạ Trúc Tinh hỏi hắn, “Vừa rồi đi làm gì vậy?”
Vương Siêu nhìn cậu với vẻ dâm đãng, “Thì làm— đó.”
Tạ Trúc Tinh, “…”
Đi học nguyên ngày vốn đã rất mệt, lại còn bị kéo tới đây ngâm nước, cuối cùng ngồi một mình uống nước chanh cả tiếng trong cái quán bar ồn ào đó.
Cậu vốn đã có chút không thoải mái, bây giờ biết trong một tiếng đó Vương Siêu còn đi hẹn chịch, sự khó chịu trong nháy mắt phóng đại hơn không chỉ gấp trăm lần.
Tạ Trúc Tinh đè lại lửa giận hỏi, “Anh đi ra ngoài làm chuyện này còn kéo tôi theo làm gì?”
Vương Siêu vốn không hề nhận ra cậu mất hứng, “Sao có thể để mình em ở lại ký túc xá, lỡ đâu bọn họ về lại xem thường em không có bạn thì sao?”
Tạ Trúc Tinh đáp, “Nói bậy, đang yên đang lành ai lại xem thường tôi?”
Vương Siêu nói, “Cũng chưa chắc, bọn họ không thích anh nhưng lại chẳng có cách nào với anh, biết quan hệ hai ta tốt, tính cách em lại dễ chịu, chưa biết chừng đã sớm muốn khi dễ em rồi.”
Thực ra là hắn không muốn để Tạ Trúc Tinh về ký túc xá chung với bọn Quý Kiệt thôi.
Tạ Trúc Tinh nghe hắn lảm nhảm càng giận thêm, “Mỗi ngày đi học đều cố gắng hết sức, chỉ sợ mình níu chân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/peter-pan-va-cinderella/161308/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.