Chương 3: Sống Chung
“Mời mọi người vào phòng khách ngồi. Chị Trương, mang trà nhé.” Hứa Văn Hữu nhiệt tình nói.
Hứa Hạ bắt đầu làm việc vặt từ năm mười bốn tuổi, nên cô vốn rất giỏi giao tiếp. Nhưng hiện tại, cô lại chẳng biết phải làm gì, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi đó, đón nhận ánh mắt đ.á.n.h giá của cả nhà người ta.
Dì Trương mang trà tới, Hứa Văn Hữu tự tay pha. Sau khi rót nửa ấm nước nóng vào, cả phòng tràn ngập hương trà.
“Tịch tổng, đây là Kim Qua thượng hạng tôi nhờ người mang từ Vân Nam về. Ngài nếm thử nhé.” Hứa Văn Hữu đưa trà đến trước mặt Tịch Minh Cư.
Tuy hôm nay hai nhà đến đây bàn chuyện hôn sự, nên ở thế ngang hàng, xưng hô thì có thể thân mật một chút. Nhưng Hứa Văn Hữu vẫn vô thức hạ thấp địa vị của mình. Việc thường xuyên bôn ba đây đó để duy trì hoạt động xưởng dệt đã hình thành tính nhún nhường mà ngay cả bản thân ông ấy cũng không hề hay biết.
Tịch Minh Cư cầm tách trà nhấp một ngụm, vẫn chỉ gật đầu và không nói gì cả.
“Bà Lâm, bà thử xem.” Hứa Văn Hữu lại chuyển hướng sang Lâm Tú.
Nhưng bà ấy cự tuyệt: “Cảm ơn, tôi không quen uống Phổ Nhĩ*.”
(*trà Phổ Nhĩ còn có tên gọi khác là trà Kim Qua.)
“Vậy bà thích uống gì, tôi sẽ bảo người chuẩn bị.”
Lâm Tú cau mày: “Nước thường là được.”
Thái độ của bà ấy cũng không khiến Hứa Văn Hữu tức giận. Ông chỉ rót nước nóng để pha trà vào tách rồi đặt trước mặt bà.
“Tịch Trạch,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-vua-tron-18-cua-toi/4922040/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.