Tô Ánh Nguyệt thấy được một tia cố chấp hiếm thấy trên mặt của Lục Thời Sơ.
Tô Ánh Nguyệt lẩm bẩm: "Xin lỗi, tôi không..."
Nói được một nửa, lại không biết mình phải nói gì.
Lục Thời Sơ lại lên tiếng: "Đây là việc giữa anh và Trần Minh Tân, anh vốn nợ anh ấy một mạng."
Tô Ánh Nguyệt nhìn anh, không nói lời nào.
Trong lòng cô hiểu rõ, Lục Thời Sơ nói những lời này, chẳng qua để trấn an cô mà thôi.
Cái mạng mà Lục Thời Sơ nợ Trần Minh Tân kia, mấy tháng trước trong nước J, khi Trần Minh Tân nổ phát súng kia về phía anh ta thì đã trả xong rồi.
Mặc kệ kế hoạch ban đầu của Lục Thời Sơ là rời khỏi Grissy hay là muốn ở lại tổ chức, anh ta đều hoàn toàn có thể không cần phải giúp Trần Minh Tân.
Nhưng anh ta vẫn cứu Trần Minh Tân, hơn nữa còn bất chấp tất cả để cứu thằng bé.
Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, có rất nhiều lời cho dù không nói rõ ràng, cô cũng hết cách lừa mình dối người.
Chính là vì cô, Lục Thời Sơ mới bất chấp tất cả để cứu Trần Minh Tân.
Điểm này, hoàn toàn không cần hoài nghi.
Lục Thời Sơ thấy Tô Ánh Nguyệt mãi không trả lời thì quay lại nhìn cô.
Trên ghế sofa phía sau bọn họ gần đó, Trần Minh Tân đang nhìn bên này, mặt không đổi sắc, Trần Mộc Tây ở bên cạnh cũng tò mò nhìn sang phía bọn họ bên này.
Anh ta thu tầm mắt lại, rũ mắt, tự tay kéo lại cái chăn đặt lên trên đùi, hạ lệnh tiễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814088/chuong-714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.