Vẻ mặt của cơ trưởng kinh hãi: "Bà chủ, cái này... Thời tiết như thế này thật sự không thể cất cánh được đâu."
Tô Ánh Nguyệt lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta một cái: "Tôi nói có thể thì có thể."
"Bà chủ."
Cơ trưởng còn đang muốn tiếp tục nói cái gì nữa, Tô Ánh Nguyệt lại không cho anh ta có cơ hội nói tiếp.
Cô xoay người móc một cây súng ở trong túi của vệ sĩ ra, chống ở trên trán của cơ trưởng: "Anh nói đi, đi hay là không đi?"
Cơ trưởng mãnh liệt trừng lớn hai mắt, không dám cử động một cái nào, run run rẩy rẩy nói: "Đi, đi."
Gương mặt của Tô Ánh Nguyệt lạnh lùng, tay đang cầm súng lại tăng thêm sức lực, kề chặt lấy trán của anh ta, giọng nói lạnh lùng: "Còn không mau cất cánh đi."
...
Một tiếng rưỡi sau, máy bay đang xoay quanh ở trên không thành phố B.
Sắc mặt của cơ trưởng trắng bệch nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt: "Bà chủ, gió quá lớn, độ khó hạ cánh rất cao."
"Anh có kinh nghiệm máy bay hơn 15 năm, loại thời tiết này anh chắc chắn có cách." Tô Ánh Nguyệt quay đầu nhìn anh ta, trong đôi mắt mang theo một tia uy hiếp.
Hạ cánh dưới trời bão cũng không phải là không thể nào, nhưng mà hệ số nguy hiểm quá cao, ai cũng không muốn lấy chính mạng sống của mình ra để đùa.
Mà ý của Tô Ánh Nguyệt rất rõ ràng, nếu như không hạ cánh thì anh ta cũng đừng mong sống sót.
Cơ trưởng chỉ có thể kiên trì thử hạ cánh.
Tô Ánh Nguyệt nhìn màn đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814048/chuong-674.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.