Tiểu Tam Nhi bị Lệ Hoài Tôn đánh liền không ngừng kêu khóc.
“Lệ Hoài Tôn! Anh có giỏi thì đừng đánh em nữa.”
“Lệ Hoài Tôn! Anh trai! Đại ca! Em sai rồi! Đừng đánh vào mặt! Em thực sự sai rồi…!”
“A…A…A, sao vẫn không cho người biết lỗi có cơ hội thay đổi chứ… Xin đừng đánh vào mặt, em dựa vào khuôn mặt này để kiếm cơm đó.”
“ Đã bảo đừng đánh vào mặt…”
Ồn ào chết được.
“Đánh nó! Phiền chết đi được!” Hoắc Bắc Cảng hoàn toàn không hợp được với bầu không khí trong căn phòng này. Vừa nghĩ đến sự việc phát sinh với Mộ Sơ Tình cách đây không lâu, Hoắc Bắc Cảng cảm thấy ức chế cực độ, anh đột nhiên buông một câu chửi thề, tâm tình cực tồi tệ.
Hoắc Bắc Cảng đột ngột đứng lên, khoác áo ngoài vào, dáng vẻ người sống đừng tới gần chứa đầy sự nguy hiểm.
Tô Tam Sinh đăm chiêu nhìn Hoắc Bắc Cảng, đột nhiên gọi anh: “Bắc Cảng, anh muốn đi đâu? Không đánh cược một ván sao?
Hoắc Bắc Cảng chỉđể lại một bóng lưng: “Không cược, muốn về nhà ngủ.”
Tô Tam Sinh kinh ngạc.
Ông nội anh, trước giờ không biết là anh thích về nhà như vậy đấy.
Bây giờ cả ngày nhắc đi nhắc lại nhà, về nhà, về nhà.
F*k, không có Mộ Sơ Tình, anh còn về nhà nữa không?
Một tiếng “Ầm” vang lên, Tô Tam Sinh dùng sức đấm vào bức tường bên cạnh, tay rất đau, tim càng đau hơn.
Vận mệnh chính là kỳ lạ như vậy, người phụ nữ hắn thích lại kết hôn với người anh em tốt nhất của hắn. Hơn nữa họ còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-phuc-hac-sung-tan-troi/542773/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.