Bọn họ nói chuyện với nhau khoảng một lúc lâu thì đi về. Còn Cẩn Y thì ở đó với Hồ Điệp đến lúc trời sập tối mới về.
Thế là một ngày của cô đã trôi qua, ngoài việc ăn, nằm, ngủ và trò chuyện với những người tới thăm thì chẳng còn việc gì nữa cả. À không phải, vẫn còn một việc nữa, đó chính là nhớ đến Thiếu Huy từng phút từng giây.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Chớp mắt một cái, cũng đã năm năm kể từ khi Thiếu Huy mất tích. Bây giờ Hồ Điệp đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng, càng ngày càng xinh đẹp, sự nghiệp cũng ngày càng đi lên.
Những bài hát của cô đa phần là toàn về niềm vui và nỗi buồn của tình yêu. Như chủ yếu vẫn thiên về buồn hơn, lý do là vì Thiếu Huy hết cả đấy.
Anh mang cho cô niềm vui, nhưng cũng mang lại cho cô những giây phút đau buồn vì thiếu vắng hình bóng anh. Từng giây phút trôi qua, Hồ Điệp lúc nào cũng nghĩ đến Thiếu Huy.
Lúc ở trong bệnh viện, ngày nào Tiêu Chiến, Tuấn Lãng và Vương Lam lúc nào cũng đến thăm cô. Sau khi xuất viện cũng thế.
Kể từ đó thì bọn họ nói chuyện cũng thường xuyên hơn và hiểu nhau nhiều hơn, bây giờ thì ba người bọn họ chẳng khác gì bạn của cô vậy. Những người bạn đầu tiên mà Hồ Điệp có.
\[. . .\]
" I remember tears streaming down your face when I said, "I'll never let you go..." "
\(Em nhớ những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt anh khi em nói "sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-ngoc-nghech-cua-em/2875833/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.