Hồ Điệp kìm giọng khóc, cô đã khóc vì Thiếu Huy hai lần liên tiếp rồi. Như đã biết thì cô chỉ khóc khi có một điều gì đó như một con dao cứa vào tim cô, khiến Hồ Điệp chỉ càng ngày càng đau đớn.
Cô ngồi ở góc phòng khóc mãi, tiếng thút thít trong căn phòng vắng vẻ dưới ánh trăng nghe sao thật thê lương. Hồ Điệp cứ thế mà thiếp đi trong nước mắt lúc nào cũng không hay.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Sáng sớm, những chú chim đậu trên cành cây hót ríu rít khiến người nghe cảm thấy dễ chịu, những tia nắng ấm len lỏi vào căn phòng, chiếu vào khuôn mặt kiều diễm* của Hồ Điệp.
(Kiều diễm: Vẻ đẹp lộng lẫy, khiến người ta phải trầm trồ, thán phục.)
Nhưng những tia nắng đó không khiến cho cô thức dậy.Vì Hồ Điệp đã khóc rất lâu gần như là chẳng còn nước mắt nữa thì cô mới ngủ.
Vừa lúc đó, Cẩn Y bước vào phòng trên tay cầm giỏ trái cây và cái camen. Cô nhìn trên giường không thấy Hồ Điệp, Cẩn Y giật mình, nhìn xung quanh phòng một lượt thì thấy Hồ Điệp đang ngồi ngủ trong góc phòng, người co lại vì lạnh.
" Chị ơi! Chị mau dậy đi, người chị lạnh lắm rồi này! "
Cẩn Y vội đặt giỏ trái cây và cái camen lên bàn rồi chạy lại đánh thức cô dậy.
" Hả? Ừm...là em hả? Em đến đây làm gì vậy? "
Hồ Điệp mơ màng mở mắt, giọng ngái ngủ đáp.
" Phải phải, là em. Chị mau đứng dậy đi để em đỡ chị về giường. "
Cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-ngoc-nghech-cua-em/2875832/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.