- Mẹ kiếp! Em mới xa tôi có một đêm mà đã có kẻ rước về. Thành Quân, cô ấy là vợ tôi, vậy nên anh đừng hòng cướp.
Tiếng rồ ga khuất dần sau những đám cây xào xạc tiếng gió. Anh tức giận gọi điện cho cô nhưng cúp máy. Bây giờ, lòng tự trọng đối với anh chẳng là cái gì hết. Chỉ cần vợ quay về bên anh là được.
" Huệ Lam, tôi muốn hẹn gặp em! "
Anh vội vào nhắn tin cho cô, nhưng đợi mãi chẳng thấy trả lời.
" Em nhất định phải đến gặp tôi! "
" Anh là cái thá gì mà ra lệnh cho tôi? Con người tình của anh đâu sao không nhắn tin mà nhắn với tôi làm gì? "
Cô trả lời tin nhắn anh vui lắm! Nhưng cô thật tàn nhẫn! Cô đã làm con tim anh tan ra thành từng mảnh. Anh tức giận ném điện thoại xuống sàn nhà vỡ tan tành.
- Em thật vô lại!
Khuôn mặt giận dữ, hằm hằm đi lên phòng của cô. Đập hết! Phá hết! Anh mạnh tay ném hết đồ đạc của cô xuống sàn gỗ sang trọng. Anh hung hăng đập hết lọ nước hoa, trang điểm của cô như con dã thú. Chẳng gì để diễn tả được cả.
Đến khi anh nhìn thấy chậu hoa nhài mà cô ngày đêm vun trồng, anh rơi nước mắt. Giọt sương mù chảy xuống, lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú. Lần đầu tiên, anh rơi nước mắt. Lần đầu tiên, anh khóc vì cô gái ấy.
- Anh xin lỗi, Huệ Lam!
Những ngày sau đó, sáng thì anh theo dõi cô và hắn mà bỏ bê công việc. Tối thì ra bar
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/95407/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.