- Cô cút đi! Trước khi tôi nổi cáu.
- Anh vẫn còn yêu cô ta? Vậy tại sao anh lại ly hôn cô ta chứ?
- Cô chưa thông não ra được tý nào à? Vậy để tôi nói rõ cho mà hiểu nhé! Cô ấy mới là vợ tôi.
Anh tức giận gằn từng chữ một để ả nghe cho rõ. Tiếc rằng anh không phải kẻ sát nhân.
- Cô ta cũng đã kí. Cô ta cũng đã đi. Vậy còn em, em giúp anh đóng vở kịch này mà có bảo bối. Bây giờ anh bắt em phá nó sao? Nó là con của anh mà, Tử Kỳ.
- Trước hết cô hãy đi khỏi đây! Rồi tôi sẽ bàn chuyện này sau.
Ả mừng rỡ cúi đầu chào anh rồi đi về nhà.
Anh đi vào phòng cô, đã bao lâu nay kể từ khi đứa con trai 5 tháng ấy ra đi, anh đã không vào căn phòng này. Một màu tím nhẹ nhàng - Màu mà anh và cô cùng ưa thích. Thoang thoảng hương hoa nhài nhè nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Anh thích mùi hương này, bởi nó chỉ có trên người cô.
Cái giường mà hằng đêm anh cùng cô sưởi ấm. Anh cùng cô tạo nên sự nghiệp, tạo nên em bé. Những khung cảnh ấm áp hiện lên trong tâm trí anh một cách ngu muội. Từng tiếng cười đùa của vợ chồng trẻ, từng tiếng nước róc rách, nay đã trở thành dĩ vãng.
Căn phòng vẫn vậy, vẫn nên thơ như ngày nào.
Anh chạm nhẹ tay vào những bông hoa nhài vừa mới chụm lại. Cây hoa ấy, cô đã từng năn nỉ anh mua tặng cô vào hôm sinh nhật. Từng kí ức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/95406/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.