- Cô đã có thằng nào, hả? Dám phá thai con của tôi ư? Cô thật to gan!
- Không như anh nghĩ đâu, Tử Kỳ. Em không phá thai, là cô ta đẩy em ngã cầu thang, vậy nên...
- Vậy nên? Cô là cái thá gì mà đổ thừa cho người con gái ấy?
- Anh không tin em? Vậy sao lúc trước anh nói yêu em? Vậy tại sao lúc trước anh lại cầu hôn em?
- Cô không có quyền đặt câu hỏi. Cút! Mau cút cho khuất mắt tôi.
Anh lôi cô ra ngoài đường vất cô ở đấy. Anh yêu cô nhưng đó là 2 năm trước. Trước kia, cô là một cô gái thùy mị, nết na. Nhưng bây giờ thì sao? Cô thay đổi, cô có kẻ khác, cô hãm hại chính đứa con chưa kịp trào đời của mình. Cô làm anh cảm thấy thật ghê tởm.
Về phía cô, không một ai chịu tin cô ngay cả chồng của mình. Anh đã không thể cho cô hạnh phúc được nữa sao. Tại sao anh lại hắt hủi cô chứ? Đứa trẻ ấy, cô không phá. Cô đâu phải kẻ đần mà lại đi giết chính con ruột của mình. Cô đâu phải đứa ngu ngốc lại đi từ bỏ đứa con sau bao nỗ lực, cố gắng của anh và cô. Cuộc sống này, sao lại bất công với cô quá vậy?
- Anh hãy tin em, Tử Kỳ. Xin anh hãy tin em.
- Cô cút đi.
- Không, em sẽ không đi đâu hết. Em phải rửa được sự trong sạch của em.
- Cô không cần biện minh làm gì hết. Cút!
- Tại sao anh không cho em cơ hội chứng minh mình vô tội? Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/95398/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.