Qua và ngày, Ngô Ngôn đột nhiên nói bà nội của bé Phúc Binh đã tỉnh, anh muốn mang thằng bé kia đi xem một chút. Đương nhiên Chu Lăng đáp ứng, cô không thân thiện cùng người xa lạ nói chuyện, lại không biết an ủi người, sợ đến lúc đó lại nhìn thấy cảnh khóc lóc, chân tay luống cuống nên không có muốn đi. Chỉ thay quần áo mới cho thằng bé kia, dặn dò vài câu, thế này mới giao cho Ngô Ngôn mang đi.
Tuy rằng biết không có khả năng, nhưng Chu Lăng cũng tiến bọn họ xuống dưới nhà, trong lòng vẫn cảm thấy có chút không yên, chỉ sợ Ngô Ngôn trở về chỉ có một mình, nói với cô là đã giao bé Phúc Binh cho ông bà nội.
Ngô Ngôn liền cười nói: "Em vẫn là theo bọn anh đi đi, chờ trở về rồi viết tiểu thuyết, chúng ta đi thăm xem rồi trở lại. "
Chu Lăng lắc đầu: "Em sợ nhất là đi bệnh viện, hơn nữa lại ngồi xe mất hơn hai tiếng đồng hồ, vẫn là quên đi, hai người đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn. "Cô đi qua bên cạnh Nggôn ôm ấp hôn thằng bé kia một chút, "Phúc Binh, hãy nghe lời chú, buổi tối dì sẽ làm món thịt nướng mà cháu thích ăn. "
Thằng bé kia cười tủm tỉm hôn trả lại cô, nói: "Dì cháu có thể đem ông bà nội lại đây ăn cùng được không?"
Chu Lăng bật cười, "Ông bà nội bị bệnh, lần sau dì sẽ làm thật ngon rồi để chú mang đến cho bọn họ ăn. Cháu phải ngoan ngoan, không được làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253282/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.