Nếu đã nhận nuôi bé Phúc Binh, hai người liền bắt đầu dậy bé đổi giọng gọi bọn họ là ba mẹ. Bé Phúc Binh rất kỳ quái hỏi: "Cháu có ba mẹ nha?"
Ngô Ngôn giảo hoạt chỉ vào chính mình, cầm lấy áo quân trang nói: "Con xem, con nhận được cái này là quần áo không?"
Bé Phúc Binh gật gật đầu: "Nhận thức, mẹ nói đây là quần áo của ba ba. "
"Con xem, chú cũng mặc quần áo, cho nên chú cũng là ba con nha. "
"thằng bé kia bừng tỉnh đại ngộ: "Ba ba, con rất nhớ ba. "
Ngô Ngôn mừng rỡ, ôm lấy thằng bé kia liền hôn một cái: "Con ngoan, lại gọi ba thêm một lần nữa. "
"Ba ba. "Thằng bé kia khoái hoạt ôm cổ ba ba, hôn lên trên mặt anh một cái, nguyên lai ba ba vẫn ở cùng cậu.
Chu Lăng lại buồn bực lại là khó thở,
, nói: "Anh phải vừa ý đi, quay đầu đối với bé mặc quân trang đã gọi ba ba,, nhìn anh như thế này mà đã giải quyết được vấn đè này. "Cô muốn như thế nào dỗ thằng bé kia gọi cô là mẹ? Mẹ bé là mỗi lần dẫn bé đi, chơi cùng bé, không giống như Tiểu Trần một năm mới về thăm nhà một lần, thằng bé kia không nhớ rõ bộ dạng của cậu ta.
Nghĩ cô liền buồn bực đứng lên, sờ tay đến cạnh sườn anh hung hăng nhéo một phen. Cô nghiên cứu hồi lâu, tựa hồ người này là duy trì ngồi bất động ở một chỗ, Ngô Ngôn tê hút khẩu khí lạnh, muốn nói cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253281/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.