Đảo mắt là đã đến tháng tám, gần nhất không có làm nhiệm vụ gì, không có diễn tập, huấn luyện cũng bình thường. Ngô Ngôn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định về nhà một chuyến, thứ nhất là tham gia đám cưới của em họ, thứ hai là mang Chu Lăng đi xem nơi anh lớn lên, mang cô đi gặp ba mẹ.
Xin nghỉ đông rõ ràng, sự việc xong xuôi, một nhà ba người liền đi thành phố J, mang bé Phúc Binh đi gặp ông bà ngoại. Xin phép coi như thuận lợi, đến mười giờ, bọn họ đem hành lý lên xe lửa.
Đây là lần đầu tiên bé Phúc Binh ngồi trên xe lửa đi chơi, ngồi trên xe luôn luôn hưng phấn mà chạy tới chạy lui, cũng may lần này người đi xe lửa không nhiều lắm, lại là toa xe giường nằm, Chu Lăng chỉ dặn dò bé không được ầm ỹ đến người khác, không được chạy ra sau toa xe, sau đó liền theo bé đi.
Xuống xe lửa, lại chuyển sang ngồi ô tô, đến một thị trấn sau lại vòng vèo một một tuyến xe, thế này mới xem như đến nhà Ngô Ngôn. Chu Lăng vừa nóng vừa mệt, cả người đều mệt mỏi, bé Phúc Binh tình thần vẫn vui vẻ được đi ra ngoài đến địa phương mới mẻ xa lạ làm cho bé ríu rít không ngừng, cái miệng nhỏ nhắn cơ hồ sẽ không ngừng quá. Ngô Ngôn ôm bé vào trong ngực, kiên nhẫn trả lời những vấn đề của bé, thỉnh thoảng lại hỏi một chút Chu Lăng có muốn uống nước hay không, có choáng váng đầu hay không...
Này một nhà ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253277/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.