Đến thị trấn mua ít đặc sản, một nhà ba người cũng không quay lại mà đi thẳng đến nhà ga. Chu Lăng cố ý không gọi điện về nhà báo trước cho ba già mẹ già, dù sao hiện tại là nghỉ hè, ba già mẹ già cũng không thường đi ra ngoài, khẳng định là ở nhà.
"Hi, chào buổi sáng, ba già mẹ già!" Chu Lăng nhìn biểu tình ngạc nhiên vui mừng của hai người, a ra một cái tươi cười thật to, "Ngạc nhiên vui mừng đi "?
Mẹ già tát một cái chụp đầu cô: "Trở về cũng không lên tiếng báo trước, nếu chúng ta không có ở nhà thì làm sao?"
Chu Lăng vô tình nói: "Hai người so với con còn trạch hơn, không ở nhà thì đi chỗ nào?"
Mẹ già không để ý tới cô, tiếp đón Ngô Ngôn tiến vào, nhìn đứa nhỏ trong lòng anh hỏi: "Đây là bé Phúc Binh chứ?Đến đây để bà ngoại ôm một cái. "
Chu Lăng liền dạy thằng bé kia: "Đến gọi bà ngoại, đây là ông ngoại. "
Bé Phúc Binh so với trước kia sáng sủa hơn nhiều, hơn nữa khi ở điện thoại khi nói được nhiều thứ, quả nhiên liền cho một cái khuôn mặt tươi cười thật to, gọi: "chào bà ngoại, chào ông ngoại. " Bị bà ngoại tiếp nhận ôm vào trong ngực hôn mấy cái, cũng không giãy dụa, chính là nhìn Chu Lăng, một bộ dáng nhẫn lại.
Chu Lăng buồn cười nói: "Mẹ đem cháu để trên mặt đất, để tự mình chơi đi, nặng như vậy, trời lại nóng, mẹ cũng không sợ mệt. "
"Tôi khó khăn lắm mới có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253276/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.