Hải Nam lúc này so với thành phố J thì mát mẻ hơn, hóng gió biển, chơi nước biển, ăn hải sản, Chu Lăng cảm thấy ngày này thật sự là thần tiên.
Bọn họ không có đi lễ phật, tam á, lúc này đúng dịp nghỉ hè, đi chỗ đó ngắm danh cảnh chính là nhìn người, hơn nữa đang lúc mùa du lịch chỉ sợ không còn phòng. Bọn họ chọn một địa danh khác, cũng không phải là bãi biển lớn, nhưng cảnh sắc cũng không so kém gì với tam á, nước biển trong sạch sẽ, du khách rất thưa thớt. Bọn họ ở một khách sạn gia đình, phòng cũng không phải vip, cho dù phòng bình thường cũng không đến mức hù chết người. Đồ ăn ngon, thái độ phục vụ tốt, hơn nữa rất gần đại hải, Chu Lăng cảm thấy tương lai thời điểm bãi biển này nếu mà náo nhiệt, thì khách sạn này rất phát tài.
"Thật sự hẳn là mang theo bé Phúc Binh đến. " Chu Lăng đem nửa thân mình ngâm trong nước biển, tựa vào phao bơi miễn cưỡng nói.
Lúc này sắc trời đã tối muộn, người trên biển cũng không còn. Ngô Ngôn nhìn xem chung quanh, khởi động thân mình phủ ở phía trên cô, đối với môi đỏ mọng hôn đi xuống dưới: "Đem hỗn thằng bé kia mang theo đến, chúng ta sao có thể thanh tĩnh được, càng đừng nói muốn thân thiết... "
Chu Lăng bị hoảng sợ, thân mình liền đi xuống trầm xuống, chân cũng dẫm nát cát trên bờ biển. Hoàn hào cô sống chết không đi đến chỗ sâu đi, cô mơ mơ màng màng nghĩ, bằng không như thế này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253271/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.