Chu Lăng cảm thấy bản thân mình thích nhất chính là mùa hè và mùa thu, hoa quả rất nhiều a! Cô chính là người không có hoa quả thì sẽ chết. Mùa xuân thì không có hoa quả gì, mưa lại nhiều, cho nên cũng chính là mùa cô ghét nhất. Về phần mùa đông, dù sao cô cũng không sợ lạnh, còn có quả táo quả cam có lê có thể ăn, cô cũng không chán ghét một chút nào.
Lúc này, cô chính là đang ăn nho ướp lạnh, mùi vị rất ngọt ăn thật sự rất ngon. Đáng tiếc không được để lâu quá, bằng không đã mua nhiều về để mỗi ngày ăn dần --Địa phương này rất nhỏ, muốn mua cái gì cũng không có thuận tiện. Thời điểm Mùa hè ăn dưa hấu rất tốt, mà ở thôn ngay bên cạnh đều có, lúc nào muốn ăn thì đi khoảng hai mét bước sẽ có, tự mình đi mua cũng không thành vấn đề.
Cũng may Ngô Ngôn lại săn sóc, biết cô thích ăn hoa quả, mỗi lần vào nội thành trở về là mua túi lớn, túi nhỏ cầm về, cười xem hai mẹ con tranh ăn. Không biết có phải hay không Chu Lăng mang thai sinh ra, bé Phúc Binh cũng cực kỳ thích ăn hoa quả, so với cô cũng không khác biệt lắm. Chu Lăng mỗi lần đều buồn bực không có người cùng cô thưởng thức, lên những lúc Ngô Ngôn mua nước sinh tố, hoa quả cầm về, là cô lập tức chạy ra ngoài đem thằng bé kia đang chơi đùa như điên về nhà.
Một ngày này, Chu Lăng ăn hết hoa quả, mà mấy ngày nay Ngô Ngộn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253269/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.