Mấy ngày nay bé Phúc Binh đều rất ngoan, buổi sáng Chu Lăng gọi dậy là liền rời giường, không khóc không nháo. Ở nhà đại tỷ ăn cơm, đại tỷ làm cho cái gì cũng ăn cái đó, không cần người ngồi bên cạnh đút cho ăn, cũng không làm thức ăn rơi vãi đầy bàn, đại tỷ yêu quý vô cùng, nói thẳng xú thằng bé nhà mình trước đây cũng không có ngoan như vậy. Chu Lăng mang theo bé đến phòng bệnh, khi nhìn thấy Ngô Ngôn nằm ở trên giường, bình thường vẫn là một đứa bé nhu thuận đột nhiên "OA" một tiếng khóc lớn lên, Mọi người không kịp phản ứng lại, bé đã lưu loát cọ chân đá giày rơi xuống, cũng không biết như thế nào lại lợi hại như vậy, bình thường giường bệnh cao như vậy nhưng hai ba bước là đã trèo lên ghé vào trên người Ngô Ngôn khóc thẳng: "Ba ba đừng chết... Oa... Con không muốn ba chết... "
Chu Lăng lấy lại tinh thần, vội vàng đi qua đem thằng bé kia ôm đi: "Ngoan đừng khóc, cẩn thận không lại đè lên vết thương của ba ba, ngoan a... "
Bé Phúc Binh tựa hồ không có nghe thấy lời của cô, dùng sức giãy dụa đứng lên. Ngô Ngôn di dời thân thể, nói: "Tiểu Lăng, buông con xuống đây đi, cẩn thận đừng để con đá vào bụng. "
"Có thể hay không áp đến miệng vết thương của anh?" Chu Lăng do dự hỏi, bất quá cô ôm bé Phúc Binh cũng thật sự là cố hết sức, liền ở trên ghế ngồ xuống, đem thằng bé kia ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253259/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.