Buổi chiều Ngô Ngôn còn có chút công việc phải làm, chỉ đi cùng Chu Lăng đến trước cửa nhà, bảo cô đi ngủ một giấc cho khỏe, rồi mới bước đi, đến giờ cơm tối trở về, dẫn cô đi căn tin. "Ngày mai có rảnh sao? E nghĩ phải đi mua thêm ít đồ. "
Tuy phòng bếp có đầy đủ vật dụng, nhưng lại lạnh băng, xem ra phải xắp xếp lại một phen mới được, ít nhất cũng phải mua ít túi bóng đựng rác, đồ đạc linh tinh, mặt khác cũng còn mua ít đồ trang trí nữa. "Được, nhiệm vụ của bọn anh đã hoàn thành, nên được nghỉ hai ngày, hôm nay anh sẽ đem công việc làm cho xong. "Ngô Ngôn do dự một chút nói: "Tối hôm nay anh ở lại làm việc, em có dám ngủ một mình không?"
Chu Lăng cười nói: "Không thành vấn đề, trước kia em đều ngủ một mình, ở đây lại là bộ đội nữa, chắc không có gì đáng sợ đâu. "
Ăn cơm chiều xong, Ngô Ngôn đem cô đuổi về nhà, rồi đến văn phòng, Chu Lăng mở láp tốp ra, hôm nay cô còn không có viết được chữ nào, cũng không biết tay trái có thể hay không dùng được.
Cô hoàn toàn không có thói quen để lại bài đang viết dở, đành phải viết tiếp chương này cho xong, rồi đăng lên. Hôm nay tay lại bị thương nên cũng không có biện pháp, đành phải xin lỗi độc giả, hôm nay đăng thiếu một chương.
Chịu đựng tay đau, cuối cùng cũng hoàn thành một chương liền đăng nên, sau đó mới phát hiện trong phòng không có mạng.... Chu Lăng buồn chán lập tức đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103396/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.