Ngày hôm sau, Chu Lăng liền cầm sổ hộ khẩu, bản chứng minh thư, lôi kéo Ngô Ngôn, ba mẹ cùng đi đến cục dân chính.
Giấy chứng nhận đầy đủ hết, mấy người chỉ đứng đợi trong chốc lát, rồi giấy tờ cũng làm xong.
Chu Lăng tranh đưa tiền nộp cho nhân viên làm việc, cười nói.
"Ngô Ngôn, hôm nay kết hôn em trả, về sau ăn, mặc, ở, đi lại, anh phải lo nha. "
Nhân viên công tác ngồi bên cạnh, không nhịn được, cười ra tiếng, Ngô Ngôn nhìn cô thực tế nói:
"Anh đương nhiên là phải nuôi em "
Mẹ già một bên, lấy trong túi ra một gói lớn bánh kẹo, phân phát cho mấy nhân viên làm việc, một bên trừng mắt con gái, liếc cô một cái:
" Ý tứ trong lời nói chính là, muốn tìm một người nuôi dưỡng, vậy mà lúc nào cũng nói, chính mình có thể tự nuôi sống bản thân, không cần đàn ông nuôi dưỡng"
Chu Lăng chính mình cũng không nhịn được cười:
"Đó là con chướng mắt với bọn họ, không cần bọn họ nuôi dưỡng. "Cô hướng Ngô Ngôn làm cái mặt quỷ nói, "Em cho anh nuôi dưỡng nha. "
"Được, anh nuôi em!"Ngô Ngôn không cười, một chữ, một lời nói của anh đều hết sức là thật lòng.
Chu Lăng không cười, thực tế cô nhìn chằm chằm Ngô Ngôn, nhìn trong chốc lát, gật đầu nói:
"Được chúng ta nuôi nhau "
"Anh nuôi em" Ngô Ngôn không phục nói.
Chu Lăng rũ mắt, sau một lúc lâu cười nói:
"Anh cũng phải cho em một cái cơ hội hào phóng nha. Anh tưởng là em nói, của anh là của em, còn của em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103389/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.