Mẹ già tuy rằng tay nghề so vớí đầu bếp còn kém xa, nhưng đồ ăn nấu vẫn ngon.
Ngô Ngôn có chút giật mình nhìn lên trên một bàn đầy ắp thức ăn, bát đĩa kín mít trước mặt mình, Chu Lăng ngồi ở bên buồn cười, nhìn mẹ già dùng sức gắp đồ ăn vào bát của anh, một bên còn tư tốn nói:
"Ăn nhiều một chút, con lần đầu tiên đến đây, bà già này cũng không biết con thích ăn cái gì. "
Ba già tuy không động thủ. nhưng cũng nói:
"Về sau chính là người một nhà, con cũng nên coi nơi này là nhà của mình, đừng khách sáo.... Đến uống rượu ".
"Ta cũng không hay uống rượu, nên ít nhiều gì con cũng phải làm hai chén"
Ngô Ngôn tay chân luống cuống: "Mẹ, con cái gì cũng ăn.... mẹ cứ để con.... Ba, con cũng không hay uống rượu... Con kính ba một ly, chúc ba thân thể lúc nào cũng khỏe mạnh. "
Hai người cụng chén, Ngô Ngôn đảo mắt thấy Chu Lăng trừng mắt nhìn mình, vội nói:
" Ba không sao, không sao mà. "
Ba già cườì: "Đừng để ý nó, ta tuy rằng không hay uống, nhưng chỉ có hai chén thì không thành vấn đề".
Nói xong liền đem chén rươụ còn lại, uống một hơi, thỏa mãn nhìn hai người. "Dùng bữa, dùng bữa. "
Ngô Ngôn ăn xong đồ ăn trên bát, lại bưng cái chén đứng lên hướng mẹ vợ nói:
"Mẹ, con kính mẹ một ly.... Mẹ uống nước trái cây là được rồi. Chúc mẹ sống càng ngày càng trẻ tuổi. "
Mẹ già cười đến nếp nhăn ở khóe mắt cũng giãn ra mở ra:
"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103388/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.