Chín giờ tối mỗi ngày Ngô Ngôn sẽ đúng giờ gọi điện thoại đến đây, trước mỗi lần ngắt điện thoại liền nói một chuyện chính là cầu hôn.
Điều làm cho Chu Lăng buồn bực là, anh chưa từng nói qua mấy ngôn từ cầu hôn chuẩn như “Em gả cho anh đi”, nhiều lắm là nói cô cùng anh đi đăng kí kết hôn.
Nhưng mà, dù sao cô cũng không trông cậy quá vào cái tên lính ngốc chẳng biết cái gì là lãng mạn kia, mỗi ngày anh đều nói một lần muốn cùng nhau đăng kí kết hôn cũng đã nói lên thành ý của anh.
Cùng Ngô Ngôn tán gẫu, tuy rằng thường xuyên chỉ là những câu nói vô nghĩa, như hôm nay ăn cái gì, chạy mấy chục ngàn mét, vật lộn với ai… Chu Lăng chưa bao giờ nghĩ rằng cái người thoạt nhìn cực nghiêm túc kia nhưng luôn cùng cô nói chuyện, càng ngoài ý muốn, cô lại càng là mềm lòng.
Người đàn ông này luôn cố gắng làm cho cô quen thuộc với công việc của anh, cuộc sống của anh.
Cô không thể không vì dụng tâm của anh mà cảm động.
Phụ nữ đều là động vật cảm tính, Chu Lăng dù luôn lý tính, lãnh huyết, rốt cuộc vẫn là một phụ nữ.
Cô lại là người ăn mềm không ăn cứng, không thể không nói, Ngô Ngôn vô cùng tốt.
Buổi tối hôm nay nữa là hai người bọn họ quen nhau được bốn tháng mười một ngày, vẫn gọi điện thoại, khi sắp sửa gác máy, Ngô Ngôn lại hỏi một lần nữa: “Ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn chứ?”
Chu Lăng đè thấp thanh âm, nhẹ nhàng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103385/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.