Thời điểm Ngô Ngôn rời đi, rốt cuộc Chu Lăng vẫn là không đi tiễn anh, tính thời gian, đoán không sai biệt lắm chắc anh đã lên xe lửa, lúc này mới gửi tin nhắn, sau đó mở máy tính ra bắt đầu đánh chữ.
Mỗi ngày đều cùng Ngô Ngôn đi chơi, tiến độ gần như chậm lại, nhưng điều làm cho cô buồn bực là, còn chưa kịp mở ra mục soạn thảo văn bản, thì di động liền vang lên.
Cô không nhìn màn hình liền trực tiếp nhấc máy: “Vâng, ai vậy?”
“Chu Lăng, là anh, Ngô Ngôn. Anh đã lên xe.” Thanh âm trầm thấp, đại khái là âm lượng được đè thấp, thế nhưng Chu Lăng vẫn nghe được có sự ôn nhu.
Cô không có phát giác khóe miệng mình gợi lên, tay trái cầm điện thoại, tay phải dùng chuột mở ra mục soạn thảo, cũng bất giác đè thấp thanh âm:
“Ân, trên đường đi cẩn thận một chút, tuy rằng ở toa xe giường nằm cũng có ghế ngồi cứng bên kia, nhưng cũng phải chú ý.
Đói bụng thì gọi thêm cơm ăn, em muốn mua đồ ăn cho anh mà anh lại bảo không cần.”
“Anh không có thói quen ăn đồ ăn vặt, tuy rằng cơm trên xe lửa hơi khó ăn, cũng có thể ăn no được, anh lại không có kén ăn.
Em cũng phải hảo hảo ăn cơm, đừng kén chọn.”
Mặt Chu Lăng lập tức đỏ, cô luôn kén chọn thức ăn, hơn nữa cũng rất sảng khoái thừa nhận điểm này, nhưng khi Ngô Ngôn thản nhiên nói một câu, lại làm cho cô cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng tùy tiện nói hai câu liền ngắt điện thoại.
Đặt tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103384/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.