Ngày hôm sau, Âu Dương Chính Thần dành nguyên một ngày để tăng ca và giải quyết những tài liệu cần thiết của công ty trong mười ngày tới.
Có lẽ tự bản thân anh cũng biết, việc bên Trung Đông không phải ngày một ngày hai mà giải quyết xong được.
Điều khiến anh suy nghĩ là mang theo cô, thật sự có là tốt. Nếu để cô ở nhà thì anh sẽ rất nhớ, nhưng mang theo cô, liệu súng đạn vô tình, mọi chuyện sẽ ra sao, không ai có thể nói trước. Nhưng dù sao, anh cũng nên gạt những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Vì bản thân anh biết, đã hứa với cô rồi, không bao giờ thu lại được.
Công việc của anh bận đến nỗi, phải gọi cho cô ăn cơm trước đừng chờ cơm mình.
Nửa đêm anh trở về, cô đã say giấc. Anh đi qua phòng khác tắm, tránh làm cô thức giấc rồi mới nhẹ nhàng ôm cô chìm vào trong giấc ngủ.
Sáng hôm sau, khi cô thức giấc đã thấy mình ở một căn phòng khác, không phải phòng ngủ của anh. Mà chờ đã, sao giống căn phòng trên máy bay lần trước hai người từng đi thế nhỉ.
Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân bước ra ngoài. Đúng như cô nghĩ, cô là đang trên máy bay. Là máy bay tư nhân của anh, nên có đầy đủ phòng ngủ. Nhìn những đám mây trắng bồng bềnh bên ngoài qua ô cửa sổ kính của máy bay, cô càng thêm chắc chắn về nhận định của mình.
Âu Dương Chính Thần đang ngồi ngoài ghế, chiếc lap top trước mặt, anh không ngừng gõ gì đó. Cô đi lại gần, rất tự nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928321/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.