Không khí gượng gạo giữa hai người nhanh chóng được xóa bỏ bởi đồ ăn ngon và hợp khẩu vị. Hai người cùng nhau ăn uống và nói chuyện vui vẻ. Thỉnh thoảng tiếng cụng ly vào nhau nghe keng keng như phụ họa cho cuộc nói chuyện thêm sinh động.
Có lẽ thời gian chính là cách hữu hiệu nhất để rút ngắn khoảng cách giữa người với người. Và sự chân thành chính là chất xúc tác thêm gia vị cho chuyện tình cảm yêu đương. Đâu nhất thiết cứ phải xa xỉ, thể hiện ra thì mới gọi chân thành. Còn nếu dùng vật chất, chắc gì đối phương đã cần.
Chỉ có sự chân thành là không cần biết bằng một phương thức gì, hình thức nào, nó cứ nhẹ nhàng đi sâu, len lỏi vào trong lòng người. Đến khi chợt nhận ra sự hiện diện của thứ mang tên là tình cảm, thì nó thật sự đã ngấm sâu và thấm đượm vào trong từng hơi thở, cử chỉ của mỗi người.
Ngày hôm sau trở lại như quỹ đạo hoạt động bình thường của nó. Cái khác duy nhất có lẽ là sự hiện diện tại căng tin ăn trưa của Doãn Mạt Hy và Cẩm Linh.
Thú thật là vào công ty thực tập đã được hơn một tháng, nhưng lần duy nhất Doãn Mạt Hy đến ăn trưa cũng là lần cuối cùng cho đến tận bây giờ, vì sự phá ngang của ai đó.
Còn đối với Cẩm Linh, nếu Doãn Mạt Hy đã không ăn cơm căng tin thì việc gì với phải đi một mình, khi mà trưa nào cũng có người sẵn sàng đưa đón và ăn cơm cùng cô. Chẳng qua vì hôm nay Âu Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928290/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.