Hai người cứ thả bộ dọc con đường về chung cư của cô. Con đường này, hàng cây này, và cả dòng sông này. Trước đây, ngày nào cô cũng đi qua, nhưng chưa bao giờ cảm thấy, thì ra, nó cũng đẹp và thơ mộng đến vậy.
Cả hai chẳng ai nói với ai câu nào, nhưng mà vẫn cảm thấy, trong lòng một cỗ ấm áp trào dâng.
Doãn Mạt Hy không đi ngang hàng với anh. Cô cố tình đi chậm lại một nhịp. Đơn giản vì khi đi phía sau anh, cô sẽ quan sát được hết người đàn ông trước mặt. Vóc dáng cao lớn ấy, bờ vai rộng lớn ấy, dường như có thể bảo bọc, chở che hết được cả thế giới nhỏ bé của cô.
Chưa bao giờ cô cảm nhận được, thì ra cảm giác muốn dựa dẫm vào một ai đó cũng là một loại hạnh phúc.
Rất nhanh chóng, khu chung cư quen thuộc đã xuất hiện trước mặt hai người. Cô ngại ngùng thu tay mình về. Anh vẫn còn lưu luyến chút hơi ấm từ bàn tay cô còn vương vấn trên bàn tay mình. Ngập ngừng hồi lâu, cô cũng lên tiếng tạm biệt anh.
- Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhé.
- Em cần gì phải khách sáo với tôi như vậy.
- Vậy... Vậy,.. không có việc gì thì tôi lên nhà nhé.
- Khoan đã.
Anh không biết lời đề nghị của mình có gọi là đường đột hay không? Anh cũng không chắc cô cơ đồng ý hay không nên cũng khá rụt rè, rào trước đón sau đề nghị.
- Cũng đã đưa đến nơi rồi,... em không có ý định mời tôi lên nhà uống ly nước sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928277/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.