" Cạch" Chiếc ghế bên cạnh cô có lực người kéo ra, Doãn Mạt Hy theo phản ứng tự nhiên quay lại nhìn. Mấy sợi mỳ trong miệng cô còn suýt rớt ra ngoài vì phản ứng có phần ngạc nhiên của cô. Người đàn ông phong độ với một thân tây trang trước mặt cô, anh mở một nụ cười đẹp nhất có thể.
Cô thề luôn với lòng mình, nụ cười ấy cũng thật câu hồn đi. Là một người không đam mê tửu sắc như cô cũng thật muốn phạm tội với con người này quá. Lòng cô thầm gào thét:" Anh đừng có cười kiểu dụ hoặc như vậy được không? Bản thân anh không biết mình có sức hấp dẫn lớn đến độ nào à?"
Nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của vô khi nhìn mình, anh còn cố tình ghé sát mặt mình vào mặt cô, nói chuyện rất đỗi tự nhiên.
- Sao vậy? Em không vui khi gặp lại tôi à? Nhanh thế mà đã quên tôi rồi sao?
Cô đến chết sặc với kiểu ăn nói nửa chừng của anh. Mặt cô đỏ ửng hẳn lên, ho thành tràng dài. Anh ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng vuốt lưng cô, đưa cho cô một ly nước lọc. Một lúc sau lấy lại được hơi, cô mới hỏi anh.
- Sao anh lại ở đây?
- Sao vậy? Không hoan nghênh tôi? Em nói thế sẽ làm tôi buồn đấy? Lần trước cùng tôi em còn vui vẻ vậy mà lần này đã xem như không quen rồi. Em cũng thật là mau quên quá đi.
Trời ạ, đầu óc cô muốn nổ tung rồi. Người đàn ông này sao mà mở miệng ra nói câu nào nghe cũng khiến người khác hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928276/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.