"Bên kia ạ, có hai quả ối ngon lắm chị."
Mai An chỉ tay bốn phía hết hái quả bên này đến quả bên khác, thấy có quả nào gần chín đều không bỏ qua. Đây là kế sách tạm thời Bạc Ngôn nói, ánh mắt cô nhìn phía cửa ra vào cầu mong em trai đến nhanh một chút...
"Ăn gì nhiều thế, em định ăn cả cây táo luôn à?
Khiết Tâm trèo lên cây, tay hái miệng làu bàu không ngừng nghỉ. Nét mặt cô rơi trên mấy quả xa hơn, vươn tay ra bứt vài quả bao bọc trong vạt váy. Thứ này mặc vào quá bất tiện, khó khăn di chuyển đã đành trèo cây chỉ sợ bên dưới nhìn thấy.
Nếu không vì em gái cô muốn ăn, Khiết Tâm sẽ không mạo hiểm như thế. Bên dưới, cuối cùng Mai An cũng thấy
Bạc Ngôn xuất hiện, cậu bé chạy vụt qua kéo tay chị ba trốn vào một góc tường.
"Còn quả nào nữa không, chỉ một thể chị hái luôn cho."
Tiện miệng, Khiết Tâm lau sạch một quả táo chín đỏ cắn một miếng to nhai nhồm nhoàm nói vọng xuống dưới..
Mãi không nghe thấy tiếng nói, Khiết Tâm cúi đầu nhìn xem người đã đã chẳng thấy đâu. Gió lạnh thổi ngấm vào cơ thể lạnh buốt, bất giác toàn thân cô run lên..
Đêm tối, ánh sáng vầng trăng yếu ớt soi rọi lên khuôn mặt hơi tái. Do đứng ngược sáng, người đàn ông đi nhanh đến trông hệt như một con ma. Khiết Tâm bủn rủn cả tay chân, quả táo ăn giở trượt khỏi tay rơi xuống.
"Ma.. Mai An có ma kìa, cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-dai-nhan-lai-muon-em-roi/3675849/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.