Giang Quân đưa Khiết Tâm đến khu vui chơi bậc nhất thành phố, công việc tuy bận anh vẫn có thời gian dành cho người mình thích. Khu đó cách đây không xa, đi ngang qua trường tiểu học cô vừa rời đi cách đây không lâu.
"Khiết Tâm, em thích chơi trò gì nhất?"
Quan san khuôn mặt của cô, Giang Quân dò hỏi. Cô cứ thất thần nghĩ ngợi gì đó không trả lời câu hỏi của anh,
Khiết Tâm nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Gió mát quá."
Khiết Tâm có thói quen hay mở cửa kính mỗi khi lái xe, gió lạnh lùa vào người khiến cô tỉnh táo hơn. Bao nhiêu muộn phiền theo gió mang đi hết để lại niềm vui trong lòng. Bấy giờ cô lướt qua Gia Huy đi bộ từ trong trường tiểu học ra, cô định tránh né anh nhưng lại nhận ra sao mình phải né.
Cứ ngang nhiên nhìn ra ngó lơ người đó, Gia Huy vừa lúc ngẩng đầu thấy chiếc xe quen thuộc. Ánh mắt dừng lại trên người cô, bình thường xe thuộc quyền sở hữu của riêng Khiết Tâm, ai lại được vinh dự lái xe cho cô..
"Khiết Tâm, em có nghe anh nói gì không?"
"Dạ, anh nói gì cơ, chăm chú quá em không để ý." Khiết Tâm chớp chớp mắt to tròn, đúng lúc điện thoại rung lên có tin nhắn gửi tới.
Cô nhanh chóng mở xem là ai, thì ra là Hà Thư, mới đó lại nhớ cô rồi. Vậy mà khi đọc tin nhắn, một câu cũng không đề cập đến cô. Nói muốn đến đây ăn sinh nhật còn lí do khác là gặp mặt cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-dai-nhan-lai-muon-em-roi/3675839/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.