Khiết Tâm nghênh ngang đi vào trong coi sự có mặt của Gia Huy là vô hình, muốn đi hay không mặc anh liên quan gì đến cô. Nhưng vừa đóng cổng, Khiết Tâm nhịn không được lén nhìn anh qua lỗ nhỏ ở khe tường.
Bên ngoài không nhìn vào trong xe được nên không biết anh đang làm gì, một lát sau chiếc xe khởi động chạy vào trong màn đêm sâu hút.
Dựa vào bờ tường lạnh lẽo, Khiết Tâm khẽ thở dài ngẩng đầu nhìn bầu trời không sao, chỉ có mỗi ánh trăng đơn độc chiếu sáng một khoảng trời. Trái tim của cô sao lại đập nhanh như vậy, mỗi lần ở cùng với Gia Huy cô chưa bao giờ bình tĩnh được.
Cho dù cố gắng lắm cũng chỉ khiến bản thân yên ắng một lúc, nhớ lại cảnh ban nãy cô lại bực mình đi vào trong ném anh ra sau đầu.
Vì chờ cô chủ, A Nhu vẫn chưa ngủ ngồi trên ghế trong phòng khách gật gù, ánh mắt lờ mờ thấy bóng người bèn mở to.
"Tiểu thư.. cô về rồi, em đợi cô nãy giờ lâu lắm rồi."
A Nhu mừng rơn, thiếu nước nhảy cẫng lên vui sướng. Mặt mày Khiết Tâm ủ dột chẳng quan tâm cô nàng, né sang một bên đi về phòng. Thả người nằm xuống chiếc giường mềm mại, hai mắt nhìn trần nhà.
"Giờ cô nên làm gì bây giờ.. có phải theo đuổi anh hay mặc kệ."
Câu hỏi xuất hiện trong đầu nhưng cô không trả lời, nằm một lúc khá lâu rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy, Mai An đã ngồi ngay bên cạnh nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-dai-nhan-lai-muon-em-roi/3675465/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.