Píp.. píp..
Tiếng còi kêu inh ỏi, Gia Huy càng ấn còi cô càng lì mặt nói chuyện với chàng trai trẻ đẹp. Ánh mắt cô một phút cũng không rời khỏi gương mặt tuấn tú của Giang Quân, nhưng anh đâu phải người dễ bỏ cuộc như vậy, Gia Huy bấm còi tiếp không thả tay khỏi nút bấm nửa giây.
Chịu không nổi, khuôn mặt cô hơi bực quay đầu trừng mắt với Gia Huy.
"Đã bảo không về cùng anh, nói lắm thế nhỉ."
Bị nói là ồn ào, Gia Huy tự nhiên lấy điện thoại trong túi quần trước ánh mắt dõi theo của cô. Khóe môi Gia Huy bất giác cong lên, ngón tay thon dài chậm rãi lướt tìm tên người muốn gọi trong danh bạ. Khiết Tâm ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, đến khi nghe thấy giọng nói ngái ngủ của mẹ từ trong điện thoại vọng ra, cô sững người đứng im tại chỗ.
"Alo, Gia Huy à? Gọi chị giờ này có việc gì thế?"
Bên này Thẩm Ninh Kỳ buồn ngủ muốn chết, tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài. Vậy mà con người kia cứ càn quấy, để lại trên người bà bao nhiêu là vết đỏ bắt mắt. Dù đã gần năm mươi tuổi thế mà sức lực của Hứa Cung Cẩn không hề có dấu hiệu thuyên giảm, ngược lại ngày càng mãnh liệt hơn. Riêng Thẩm Ninh Kỳ khỏi nói, trong lúc ông làm thì bà ngủ quên chẳng hay biết chuyện gì.
"Chị Kỳ, con.."
Chớp nhoàng Khiết Tâm mở cửa chui tọt vào trong xe không lấy một tiếng động, nhưng chân cô lại đập vào gầm xe đau nhói.
Khiết Tâm không quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-dai-nhan-lai-muon-em-roi/3675464/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.