Vẫn là khuôn mặt trong ký ức đó, chẳng qua so với sự thanh tú và trẻ trung của thời học sinh thì góc cạnh càng rõ ràng hơn mà thôi, mặt mày cũng có thêm chút điềm tĩnh.
Nhưng từ lâu khuôn mặt kia đã không còn nét dịu dàng mà cô nhớ nhung nữa rồi, thứ còn lại chỉ còn là sự thờ ơ.
Anh ta đang nghe cấp dưới bên cạnh báo cáo, thi thoảng lại gật đầu, ra lệnh vài câu đơn giản.
Nhưng ánh mắt chưa bao giờ nhìn cô ở bên cạnh, cứ thế bước thẳng vào văn phòng tổng biên tập khi đang được mọi người vây quanh.
Sắc mặt Tô Thư Nghi hơi tái đi.
Cố Gia Huy, sao anh ta lại quay về, vì sao lại quay về...
Năm đó anh ta rời đi kiên quyết đến như vậy, đến cả một lời chào tạm biệt cũng không có, vì sao bây giờ lại quay lại?
Hai năm trời rồi, dù ít dù nhiều cô cũng đã nguôi ngoai, nhưng sự xuất hiện của anh ta vẫn như thủy triều dâng lên, ngay lập tức nhấn chìm cô.
Ban nãy đi lướt qua nhau, cô không thể chắc chắn được rằng anh ta có giống mình hay không, nhận ra đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nghĩ đến đây, Tô Thư Nghi đột nhiên cong môi cười tự giễu.
Nhận ra thì đã làm sao, không nhận ra thì đã làm sao?
Anh ta và cô, đã xác định là không thể quay lại được nữa rồi…
Cả ngày hôm đó, Tô Thư Nghi cứ thấp thỏm bất an mãi, rất sợ Cố Gia Huy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-bac-ty-la-chu-no/2755714/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.