Sau khi xuống xe, Tô Sung lập tức chạy lại gần, đôi mắt mở to nhìn Nguy Đồng nói: Kia không phải chiếc xe lần trước đã đưa cô về hay sao? Trong xe là người nhà của Lăng Lạc An đúng không? Rồi còn hỏi đáng ra cô phải đang ở bên cạnh Lăng Lạc An mới đúng, tại sao lại đi cùng người nhà anh ta tới nơi này?...
Sau khi nghe Nguy Đồng giải thích, đôi mắt Tô Sung vẫn mở to như vậy, rồi chốc chốc lại lén nhìn người đàn ông trong xe qua khe cửa sổ chưa đóng kín. Cho dù là người phụ nữ nào khi gặp Lăng Thái, cũng đều sẽ có phản ứng như vậy. Vẻ đẹp lạnh lùng ma quái khiến người khác ngẩn ngơ, đôi mắt sâu thẳm cùng con ngươi to đen như ngọc kia đều là những thứ chí mạng hút hồn phụ nữ.…
Nhưng khi Tô Sung nhìn vào đó lần thứ ba thì chiếc cửa kính đã lạnh lùng kéo lên.
Trở lại xe, Nguy Đồng nhìn về phía Lăng Thái nhoẻn miệng cười, "Bạn thân của tôi, là cô giáo mầm non, vẫn chưa có bạn trai."
"Cô muốn nói điều gì?" Lăng Thái liếc xéo qua phía cô, có vẻ không mấy hài lòng, "Chuyện riêng của tôi không cần cô bận tâm."
Sự khô khan của Lăng Thái làm Nguy Đồng cụt hứng, nên quyết định ngoảnh đầu lại ngắm phong cảnh.
Đây là chuyến công tác hai ngày một đêm, kế hoạch ban đầu là làm xong việc rồi mới dùng cơm trưa, nhưng vì tắc đường nên gần trưa họ mới tới nơi. Lăng Thái hỏi cô có đói hay không.
Nguy Đồng khách sáo nói rằng công việc quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67090/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.