Nguy Đồng bước tới trước mặt Lăng Lạc An: "Tìm tôi à?"
"Muộn như vậy rồi?" Anh vứt bỏ mẩu thuốc, đưa tay nắm lấy tay Nguy Đồng nhưng không có động tác gì thêm. Cô chú ý tới khuôn mặt hiện rõ nét mệt mỏi của anh. "Gần đây anh bận gì vậy? Sao không nghe điện thoại của tôi?"
"Có một số chuyện kinh doanh cần giải quyết, thực sự là rất bận, không có thời gian quan tâm tới em." Anh nhẹ nhàng xoa bàn tay cô.
"Không lẽ là vì mảnh đất Nam Uyển?" Mấy ngày nay Nguy Đồng cũng nghe đồng nghiệp bàn tán ít nhiều, nói Lăng Thái tài giỏi quyết đoán, một mình giải quyết vụ làm ăn này. Còn Lăng Lạc An người luôn một mực phản đối, cho dù khó chịu thế nào cũng không thể làm gì được.
"Đúng vậy!" Mấy ngày nay anh chạy đôn chạy đáo vì chuyện này, nghĩ hết tất cả mọi cách nhưng cũng không thay đổi được cục diện đã định. Anh lại thua một lần nữa, lần thua này thật sự quá khó coi, quá triệt để.
So với người đó, anh còn quá kém cỏi.
Anh nhìn cô chăm chú rồi đột nhiên hỏi: "Có phải em nghĩ tôi vô dụng lắm không? Lần nào cũng thua Lăng Thái?"
"Anh đã thua rất nhiều lần rồi sao?"
"Hình như là... đã rất nhiều lần." Anh cười nhưng gương mặt méo xệch.
"Thật là chưa thắng một lần nào sao?"
"..."
"Đừng như vậy, không giống một Lăng Lạc An đáng ghét chút nào!" Nguy Đồng trêu anh, rồi cũng cười phá lên. "Chuyện này cũng không có gì là lạ, Lăng Thái lớn hơn anh tám tuổi, sự chệnh lệch tuổi tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67089/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.