"Lăng Lạc An, anh có thể đừng tự tiện như vậy không?" Vị công tử đào hoa này thật phiền phức, Nguy Đồng còn chưa quyết định có cho anh ta cơ hội không, anh đã vội vàng áp chế cô. Hết giờ làm không đưa cô đến văn phòng riêng ở câu lạc bộ, thì là lái xe đến nơi không có người, ở trong xe tán gẫu với cô.
Cái tự tin phải có được kia thật khiến người ta không còn gì để nói, cô cũng không thể lần nào đánh anh nhập viện được.
Vì chuyện này, Nguy Đồng luôn muốn tìm Lăng Thái, xin điều về tổ bảo vệ. Nhưng sau khi từ Hồng Kông trở về, cô không gặp anh. Cũng có gọi di động nhưng không gọi được. Cô gặp được Lục Lộ ở ngoài công ty, nghe anh ấy nói, sếp đã đến thành phố B, thời gian này sẽ ở lại đó làm việc.
Về báo cáo công việc hai lần một tuần của cô cứ nói với anh là được.
"Lăng tổng rốt cuộc có nói bao giờ về không?" Nguy Đồng từng hỏi Lục Lộ như vậy, nhưng thái độ đối phương lại có chút kỳ lạ. Ánh mắt nhìn cô dường như có chút tiếc nuối, cái cần trả lời thì không trả lời, chỉ nói chuyện này tạm thời không cần báo cáo cho sếp, bảo cô tự bảo trọng.
Nguy Đồng liếc nhìn anh ta. Nói chuyện ẩn ý như vậy là muốn cô nghe hiểu hay nghe không hiểu?
***
Lăng Lạc An tự quyết định Nguy Đồng là bạn gái của anh đã được hai tháng.
Nhân viên Lăng Thị từ quan sát xì xầm bàn tán thành thói quen than ngắn thở dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67087/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.