Nắm tay, khoác vai, ôm eo chỉ là chuyện thường, giờ cứ gặp mặt là kéo cằm cô muốn hôn lên mặt, nhưng sợ nắm đấm của cô nên âm thầm rút lại hành động.
Lúc cố ý không nghe điện thoại của Lăng Lạc An, Nguy Đồng đã đoán trước sau khi trở về, vị công tử kiêu ngạo kia sẽ hung hăng, giận dữ mắng chửi thế nào, nhưng sự thật lại có chút không giống.
Thứ hai, Nguy Đồng theo thường lệ xuất hiện ở ngoài cửa chính Lăng gia, người kia đã tựa vào chiếc xe màu đỏ đợi cô.
Dưới ánh mặt trời, gió khẽ thổi lên sợi tóc màu hạt dẻ, giữa ngón tay có kẹp một điếu thuốc lá, bộ dạng dường như có chút không giống với kẻ kiêu ngạo độc đoán trước đây. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, sau tiếng "hừ" cười, khuôn mặt nghiêm lại.
"Cô rất có gan đấy, sau khi biến tôi thành như vậy còn dám cúp điện thoại của tôi!"
"Đáng đời anh." Cô nhún nhún vai, tâm trạng rất bình thản.
Anh đánh rơi điếu thuốc, "Hai ngày này đi đâu?"
"Làm gì?"
"Làm gì?" Anh từ từ thở hắt ra, "Cô nói xem tôi có thể làm gì? Vô duyên vô cớ mất tích phải nói lý do chứ?"
"Cũng không phải giờ làm việc, đi đâu có liên quan gì đến anh?" Cô có chút khinh ghét kéo tay anh xuống.
"Cô!" Anh giơ tay, có vẻ muốn dạy dỗ cô.
Cô liếc mắt nhìn anh, sớm như vậy đã muốn bị đánh?
Có lẽ vết thương sai khớp lần trước phát tác, sự tức giận của Lăng Lạc An cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67086/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.