Chiếc xe màu tàn thuốc quen thuộc đứng lặng lẽ phía đầu con phố cũ.
Trái tim Nguy Đồng đột nhiên đập thình thịch, cô bất giác nuốt nước bọt.
Nguy Đồng nghĩ, có lẽ cô là người duy nhất trên thế giới này chủ động ly hôn với chồng, trong khi vẫn còn say đắm anh ấy như vậy.
Cô lại nghĩ, nửa đêm nửa hôm rồi, anh còn mặc đẹp như vậy là muốn làm gì. Chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt, ống tay áo được sắn gọn gàn, để lộ bàn tay trắng mềm, và cánh tay rắn chắc của anh, hai chiếc cúc nơi cổ áo được nới lỏng, như phô diễn chiếc mặt dây chuyền thánh giá lấp lánh dưới ánh đèn đường. Cộng thêm chiếc quần tây màu nhạt, càng tôn lên vẻ đẹp hoàn mỹ từ cơ thể anh. Anh mở cửa bước ra, đứng đó nhìn cô với ánh mắt thật trìu mến như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nguy Đồng phải cố gắng hết sức, mới có thể kiềm chế không lao đến ôm chầm lấy anh mà hôn tới tấp. Trong lúc kích động như vậy, đương nhiên Nguy Đồng không thể nhận ra ánh mắt Lăng Thái khẽ lướt qua phía Nhược Thần đang đứng cạnh cô, cũng như cái nhíu mày không mấy vui vẻ của Lăng Thái.
"Em về rồi?" Cuối cùng vẫn là anh lên tiếng trước.
"Sao anh biết em sẽ về nhà vào lúc này?" Câu hỏi của cô thật ngốc nghếch.
"Anh đã đợi em hai tiếng đồng hồ rồi." Đuôi mắt anh khẽ động, giọng nói điềm nhiên.
"Đâu có ai bắt anh đợi!" Nguy Đồng bĩu môi.
Thái độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289883/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.