Nhân viên ở câu lạc bộ nghe Nguy Đồng nói tên liền rất cung kính gọi cô là "Lăng phu nhân", danh từ hiếm khi được nghe này khiến cô ngây ra. Trước đây cho dù đi cùng Lăng Thái đến tiệm quen, nhân viên cũng chưa bao giờ gọi cô như vậy, huống hồ tiệm này cô chưa từng đến bao giờ.
Đang thấy lạ lùng, Nhược Thần đã cười nói với nhân viên đó, "Xin dẫn đường."
Phòng KTV Lăng Thái chuẩn bị nằm ở tầng trên cùng của câu lạc bộ, trang trí sang trọng, diện tích khá lớn, ngoại trừ quầy bar nhỏ và phòng mạt chược, thậm chí đến phòng tắm cũng có, mọi người ai cũng hưng phấn. Đặc biệt là hai nữ đồng nghiệp không biết chuyện, hiếu kỳ ngưỡng mộ nhìn Nguy Đồng, chỉ có Nhược Thần không tỏ thái độ gì.
Nguy Đồng ca hát kêu gào suốt buổi chiều, hai cô bạn đã nói trước với đồng nghiệp, cộng thêm Nhược Thần có điều kiện tốt, hai người đều chủ động bắt chuyện với anh, còn tích cực mời anh lên hát.
Nhược Thần không làm mọi người mất hứng, hỏi gì trả lời nấy,[lⓔ] ba năm ở châu Úc khiến anh tăng thêm kiến thức, trong lúc nói chuyện thỉnh thoảng nở nụ cười khiến hai cô gái động lòng, đến Hình Phong Phong và Tô Sung cũng âm thầm khen ngợi anh.
Không khí dường như đang theo chiều hướng mà Nguy Đồng mong chờ, mấy sư huynh đệ nháy mắt ra hiệu, ý là cảm ơn cô đã cứu bọn họ ra khỏi biển khổ.
Trước bữa tối, nhân viên lại một lần nữa cung kính xuất hiện, nói đã chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289881/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.