Không được! Như thế là trái với luân thường đạo lý!
Sự giằng xé đang bắt đầu cào nát trái tim tôi.
Vũ vẫn cứ nhìn tôi đầy sự khát khao và mê hoặc. Tại sao anh cứ nhìn em mãi như thế? Tôi muốn cất lời nhưng cổ họng ứ nghẹn không thể nói thành tiếng.
Anh ghét em lắm mà! Đừng nhìn em thế nữa có được không? Em đã có bạn trai rồi!
Như thể nhìn thấu tâm can và thế giới nội tâm của tôi, Vũ lẳng lặng giơ tay vuốt ve má. Vuốt chán chê, bàn tay tỏa nhiệt ấy sờ mó sang bờ vai.
"Có một điều anh muốn nói từ lâu: Anh yêu em Sơn Ca ạ!"
Tôi chết điếng vì những gì Vũ nói. Cái gì? Anh Vũ yêu tôi? Yêu tôi mà lại làm nhiều chuyện xấu với tôi như vậy ư? Thật không thể chấp nhận! Tôi căng mắt nhìn biểu hiện xem anh ấy nói thật hay nói giả.
"Anh yêu em nên mới cố tình bày những trò tai quái để thu hút sự chú ý của em. Nhưng rồi anh phát hiện ra, anh càng làm càng khiến em ghét anh hơn thì phải." Vũ chăm chú nhìn tôi, khuôn miệng cuốn hút đó cay đắng cười, một nụ cười rất chân thật.
Rõ ràng, đổi lại là người khác, tôi cũng chẳng thích mình bị người ta đem ra làm trò đùa.
"Cho nên đêm nay anh sẽ cho em thấy cả thể, rằng anh say đắm em nhiều đến cỡ nào!"
Tôi thầm hít một ngụm khí lạnh, không ngừng gào thét trong đầu:
Nhưng là không được, cũng không thể, lại càng không nên! Chúng ta là anh em đấy!
Vũ không để ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-anh-trai-nuoi-la-bua-nhan/368464/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.