Sắc mặt mọi người đều biến đổi. Ngay cả Vương Tiểu Thạch cũng cảm thấy yêu cầu của Bạch Sầu Phi quá vô lý.
Nhưng Tô Mộng Chẩm thì không, thần sắc của y vẫn tự nhiên.
- Được.
Y nói:
- Đệ muốn làm gì thì ta cho đệ làm, nhưng phải xem đệ có làm được hay không.
Giọng điệu của y hơi chút mỉa mai:
- Trên đời này có rất nhiều người mưu cầu hư danh, nhưng nếu không có bản lĩnh thực tế thì vẫn chỉ là con số không thôi.
Bạch Sầu Phi lạnh lùng nói:
- Huynh không ngại thì cứ để ta làm thử.
Y gần như gằn từng chữ:
- Ta nhất định làm được.
Tô Mộng Chẩm bỗng liên tiếp điểm vào mấy yếu huyệt trên người, sắc mặt trắng bệch, gân xanh co giật, một lúc sau mới có thể nói chuyện:
- Ta thật sự toàn thân đều bệnh.
Vương Tiểu Thạch ân cần hỏi:
- Sao không chữa trị cho tốt?
Tô Mộng Chẩm nói:
- Ta có thời gian để chữa trị sao?
Vương Tiểu Thạch nói:
- Ít nhất huynh cũng nên bảo trọng. Kim Phong Tế Vũ lâu tuy quan trọng, nhưng nếu không có huynh thì cũng sẽ không có Kim Phong Tế Vũ lâu.
Tô Mộng Chẩm cười nói:
- Đệ biết hiện giờ ta cảm thấy phương pháp chữa bệnh hữu hiệu nhất là gì không?
Vương Tiểu Thạch lắc đầu.
Tô Mộng Chẩm nói:
- Xem như mình không có bệnh.
Sau đó y lại cười, là cười khổ.
Y tiếp tục hỏi:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-nhu-nhat-dao-luan-anh-hung/3207022/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.