Khi một người bày tỏ nổi khổ tâm của hắn là yêu, không cần phải nói thêm lời nào nữa.
Lý do của hắn đã quá đủ rồi.
Nhưng khi Tô Mộng Chẩm đề cập đến chữ “yêu”, trên mặt Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi đều không kìm được hiện lên vẻ kinh ngạc.
Một lãnh tụ cao ngạo, thâm trầm, quyền cao chức trọng như Tô Mộng Chẩm đột nhiên nói ra chữ “yêu”, không khỏi làm cho người ta cảm thấy đột ngột.
Thật ra rất nhiều người đều không để ý, lãnh tụ cũng chỉ là người thường chứ không phải thần. Có lẽ vì bọn họ đứng ở nơi cao, cho nên càng ít người hiểu được, vì vậy càng thêm cô tịch. Lầu cao đèn cũng sầu, núi cao gió càng lạnh, phàm là nhân vật lãnh tụ trong lòng nhất định càng cần có tình thân và tình yêu.
Cho nên khi Tô Mộng Chẩm nói ra cảm thụ trong lòng, thần sắc trên mặt không hề khác so với thanh niên trẻ tuổi đang yêu.
Con người khi còn biết yêu đương, chính là một sự hạnh phúc, không cần biết có được đáp lại hay không.
Bạch Sầu Phi biết mình đã hỏi nhiều, lời cũng đã nói ra, vội ho một tiếng:
- Ồ, là vậy sao! Ta thấy...
Tô Mộng Chẩm mỉm cười nói:
- Cho nên trước khi thành hôn với Lôi tiểu thư, ta nhất định phải giải quyết tranh đấu giữa Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường.
Một khi Lôi gia tiểu thư đã qua cửa, hai bên chính là thân gia. Là thân gia thì cho dù chuyện dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-nhu-nhat-dao-luan-anh-hung/3207021/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.