Lúc bấy giờ đã vào tháng 3, tiểu học không còn buổi khai giảng học kỳ 2 như mọi năm, các em học trò đã chuyển tới những trường xung quanh, chỉ còn lác đác vài giáo viên đang thu dọn đồ đạc.
Chúng tôi đi trên cung đường dẫn đến khu nhà dạy, thi thoảng lại ngang qua cô thầy ôm thùng giấy bước đi, trông vẫn còn trẻ lắm. Ngô Thừa Thừa đùa: “Chậc, các cậu tệ quá, về trường cũ gặp thầy cô sao không chào hỏi?”
“Thầy cô nhìn còn nhỏ tuổi hơn tớ, chắc chỉ mới tốt nghiệp.”
“Không nhớ chủ nhiệm lớp bọn mình hồi đó cũng mới tốt nghiệp đại học à? Là thầy để kiểu tóc giống Quách Phú Thành ấy.” Cô nàng huých vào vai tôi.
“Nhớ chứ, người hẹn hò với Lương Hiểu Mẫn, suốt ngày đem theo máy cát-sét cá nhân, có đợt ra chơi tớ còn thấy thầy ấy bắt chước bước nhảy của Quách Phú Thành, hát gì mà Yêu yêu yêu em mãi không phai…”
Dấu ấn của thời đại thôi thúc tôi bắt chước động tác ấy.
“Có cả chuyện này nữa hả?” Ngô Thừa Thừa cười khóc ra nước mắt, vừa lau vừa hỏi, “Không biết giờ thầy ấy mấy tuổi rồi nhỉ?”
Tôi tính nhẩm, còn chưa tính ra thì Từ Chi Dương đã tiếp lời:
“Sắp 40 rồi.”
Chàng sinh viên đại học từng rất khôi ngô nay đã bước vào tuổi trung niên, mọi người không khỏi bùi ngùi, Ngô Thừa Thừa còn thì thào: “Chẳng hay bây giờ có còn giống Quách Phú Thành nữa không.”
…
Một cơn gió thoảng qua, tuyết phiêu diêu rơi xuống bên đường, rơi lên mũi tôi rồi tan nhanh. Vẫn là hai hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092745/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.